Các dấu vết khảo cổ cho thấy loài người có thể đã sử dụng giày dép có từ khoảng 10.000 năm nay.
Tất nhiên trước đó con người cũng đã có cách này hay cách khác để bảo vệ đôi chân của mình.
Đầu tiên, con người tạo ra những đôi giày với mục đích chỉ là để giữ ấm và đi lại được dễ dàng hơn. Và càng về sau, không còn đơn thuần là vật giữ ấm, những đôi giày còn là một món đồ thời trang, được thiết kế với những kiểu dáng cầu kỳ, đẹp mắt hơn. Chúng còn là biểu tượng giá trị văn hoá đặc trưng cho từng thời kỳ, từng quốc gia.

Chiếc giày da có niên đại khoảng 5.500 năm được coi là cổ nhất thế giới

Đôi giày mũi nhọn Poulaine thời Trung cổ.

Đây là đôi dép của vị vua Ai Cập Tutankhamen. Chúng cũng được trang trí với những lớp vỏ gỗ trắng phủ vàng lá và các lớp vỏ cây màu đỏ và trắng. Quai trước được làm bằng lõi gỗ, phủ lớp gesso. Quai sau được làm từ da sống và được trang trí một cách kỹ lưỡng.

Đây là đôi giày được trang trí khá cầu kỳ thời đế quốc La Mã.

Đây là một trong đôi dép cổ nhất thế giới, chúng được bện từ vỏ cây ngải đắng, được phát hiện tại hang đá tiền sử Fort Rock (thuộc miền trung bang Oregon, Mỹ). Tuổi thọ của nó theo ước đoán vào khoảng 9.300 năm.

Đôi giày cao 73,66 cm, có tên gọi là chopines. Đây là đôi giày kỳ quái của người dân thành phố Venice, có từ thế kỷ XVI.

Đôi ủng được làm từ đất nung thời kỳ Hy Lạp cổ đại.

Đây là bản sao đôi giày của xác ướp Oetzi – một người làm nghề chăn cừu, xác ướp có niên đại khoảng 5.300 tuổi.

Đôi giày đế gỗ dành cho các phụ nữ quý tộc Trung Quốc, thời kỳ nhà Thanh, nó cao khoảng 10 cm, có hình dáng giống như lọ hoa hoặc gót chân ngựa.

Đây là một chiếc dép làm bằng da bò có từ thế kỷ XVI.

Đôi giày qabaqib làm bằng gỗ, nó cao khoảng 25,4 cm. Đây là một đôi giày của các phụ nữ Thổ Nhĩ Kỳ ngày xưa, họ dùng chúng để đi trong các nhà tắm công cộng.

Đây là đôi giày đi trong bùn thời Trung cổ.





